Những ngày trong bệnh viện
¤Ngày 10 tháng 9 năm 2012
- Ngay từ hôm đầu tiên vào viện tôi thấy mình thật bất hạnh! Phòng chúng tôi có tất cả 4 bệnh nhân, trong đó có tôi là trẻ nhất. Những người đó đều là người già, ít nhất cũng là tuổi trung niên rồi. Và họ đều có người nhà đến chăm sóc, còn tôi thì khác! Tôi chỉ có những người bạn mà thôi. Và điều đó cũng an ủi phần nào tinh thần cho tôi hạnh phúc, tiếp thêm sức mạnh và sự sống cho tôi. Hôm đầu tiên vào nằm viện tôi rất e ngại, tôi ngại vì tôi là người trẻ nhất mà chẳng giúp đc gì cho các bác cả! Thậm trí tôi còn nhận đc những lời góp sức hết sức trân thành, giúp tôi có thêm kinh nghiệm để chống lại sự đau đớn với cuộc sống. Lúc mới đầu tôi rất bỡ ngỡ và chẳng biết làm gì cả để vượt qua thử thách đó, nhưng dần dần tôi cũng đã đúc kết đc những kinh nghiệm từ các bác, nhờ đó tôi đã cố gắng đi hc đầy đủ trong lúc nằm viện vì tôi nghĩ rằng tôi bỏ 1 buổi thì sẽ mất đi lượng kiến thức mà tôi không đc học, tôi cố gắng đến lớp hc và đến giờ tiêm thì tôi lại xin cô giáo đi tiêm, nhận thuốc, Và kg bao lâu thì tôi cũng đã dần hồi phục, đến ngày thứ 10 thì tôi nhận đc bệnh án xuất viện, lúc đó trong lòng tôi rất vui mừng, tôi mừng vì biết sức khoẻ mh đang tiến triển tốt. Về phòng trọ tôi cố gắng luyện tập vận động nhẹ để giúp các cơ,gân dẻo giai hơn.giờ thì tôi đã hoàn toàn khoẻ mạnh bình thường. Tôi cảm ơn các bác, những người luôn có hiếu, đạo lí người với người đã cho tôi những kinh nghiệm thật quý giá! Tôi chúc các luôn mạnh khoẻ, và mãi trường thọ.
Về trang chủ